Những điều cần lưu ý trong điều trị kháng sinh

Viêm xoang cấp thường được điều trị bằng kháng sinh nhằm mục đích điều trị loại vi khuẩn thường gặp nhất đã biết gây viêm xoang, có thể điều trị như vậy mà không cần hút dịch xoang để thử vi trùng.

Năm loại vi trùng thường gây viêm xoang là: Streptococcus pneumoniae, Haemophilus influenzae, Moraxella catarrhalis, Staphylococcus aureus và Streptococcus pyogenes .Kháng sinh có hiệu quả trong điều trị viêm xoang là những kháng sinh có khả năng tiêu diệt những loại vi trùng này, Amoxicilline có thể được chọn lựa đầu tiên cho những trường hợp viêm xoang cấp không biến chứng.

Ở những bệnh nhân dị ứng với pénicilline các kháng sinh như: cefaclor (Ceclor), loracarbef (Lorabid), clarithromycin (Biaxin), azithromycin (Zithromax), trimethoprim-sulfamethoxazole (Bactrim có thể được chọn lựa đầu tiên.

Nếu viêm xoang không cải thiện sau 5 ngày điều trị bằng amoxicilline, bệnh nhân có thể được dùng một loại kháng sinh khác cùng họ như Augmentin. Thông thường, cần phải điều trị liên tục tối thiểu 10-14 ngày. Tuy nhiên, hiếm khi điều trị viêm xoang kéo dài tới 14-21 ngày.

Điều trị sung huyết mũi bằng pseudoephedrine, tiêu nhày (guaifenesin ) dùng bằng đường uống có thể hỗ trợ trong việc dẫn lưu dịch xoang, thường người ta tránh dùng thuốc kháng histamine trừ khi viêm xoang do dị ứng từ bụi nhà, lông thú hay nguyên nhân khác do môi trường.Viêm xoang có thể dùng thuốc xịt mũi nhóm steroid, nhằm giảm sung huyết do dị ứng nhưng không dùng kéo dài.

Việc điều trị viêm xoang mãn đòi hỏi phải trị lâu dài bằng thuốc như Augmentin, cũng như cần phải dẫn lưu xoang.